Thiền Ngâm! Thiền Hò

Thiền Ngâm! Thiền Hò
Vắng bóng Kiến, bặt tăm gà
Đầu đường, cuối phố áo tà mình tôi
Họ kêu, họ kéo, họ lôi
Sáng, trưa, chiều, tối làm mồi đổi thơ
Chịu kiếp tằm, ngồi nhả tơ
Vần âm vang tiếng bến bờ, cỏ cây
Vui buồn dìm giữa cuộc say
Sân hận chôn hết bụng này cho yên
Số mình trước nợ, sau duyên
Hò, ngâm đâu khác với thiền chi a
Vắng bóng Kiến, bặt tăm gà
Một rừng áo viếng...khà khà ngả nghiêng
Vái trời cho hai Ông Thần Kiến và Gà quên luôn "Phố"
để nhị tui được no quanh năm vậy; khà khà

.
Thân,
Nhị
No comments:
Post a Comment