Wednesday, October 26, 2016

Này Cô Áo Đỏ Kia Ơi

Thấy bức hình Nhỏ Em Tôi đăng lên, định vào thơ mà sợ Nhỏ mắc cỡ...còn không thơ thì e Nhỏ giận mình là hoa đẹp, người đẹp mà vần âm nhị ca tui đâu!!! Thôi thì thơ cho Nhỏ Em Tôi thẹn thùng còn hơn là không, O nổi cơn tam bành thì vườn hoa người ta tan nát hết.


Này Cô Áo Đỏ Kia Ơi


Này o áo đỏ kia ơi
Vườn hoa đào cánh thềm rơi xuân rồi

Đi mô mà chẳng một đôi
Đường xa xôi lắm mồ côi o à
Đi mô chẳng bóng theo tà
Dòng quanh co nước dòng qua sông đò
Đi sao không kẻ hẹn hò
Không người đưa đón, người lo lắng cùng!!!

Này o áo đỏ ngày mùng
Vườn hoa đào cánh, tà rung gió mùa


Ôn nhị thấy em cười tươi thế này thì hẳn biết là có người theo rồi, còn thơ hỏi em chi cho phí vần chữ rứa!!! Khà khà.

Thân,

Nhị Ca

Thôi rồi! Chết Nhị Tôi

Thôi chết nhị tui rồi! Bạn Bà Nhị hôm nay đi lạc vào Tha Hương Rạch Giá là đời nhị tui tanh banh rồi mấy Bác ơi.




Thôi rồi! Chết Nhị Tôi

Thôi rồi! Chết nhị tôi rồi
Bạn Bà đi lạc là đồi xám mây

Là mưa bão sẽ về đây
Là củi tạ đánh bầy nhầy xác thơ
Là bể mánh hết rồi cơ
Là vần chữ xoá, gạch mờ sạch trơn

Thôi rồi! Bà cắt dây đờn
Cắt dây duyên nợ còn hờn...còn căm


Ông cúi xuống đây! Tại sao đem tên tui bêu riếu với người ta trên Tha Hương Rạch Giá, tại sao??? Khà khà.

Thân,

Nhị

Cha Tôi Những Ngày Tết Xưa

Tuổi đời chồng chất theo tháng năm! Càng về già nhị tôi càng thương Cha Mẹ Mình nhất là cha tôi hơn trong mỗi độ xuân về, tết đến. Cứ còn một tháng nữa là năm mới, lòng tôi lo lắng đủ điều, anh chị em và con cháu bên nhà tết này có đủ ăn đủ mặc không??? Anh chị em và con cháu bên này có tụ nhau ba ngày xuân chăng??? Rồi lo quà, lo bánh, lo rượu, lo trà và lo tiền, lo bạc...v..v.may là anh chị em tôi không đông con cháu như ba má tôi ngày xưa, mà mỗi khi xuân về tết đến cũng đủ nhức cái đầu rồi các bạn ạ.


Cha Tôi Những Ngày Tết Xưa

Tôi nhớ Cha Tôi mùa lễ tết
Năm xưa lo lắng đủ mọi bề
Vợ con, họ hàng xa gần hết
Quà cáp, tiền tiêu cảnh tụ tề

Tôi nhớ Cha Tôi những ngày xuân
Môi cười mà nét mặt bâng khuâng
Ngóng trông nhân dáng đầu con ngõ
Là bước chân ra tiếng hỏi mừng

Tôi nhớ Cha Tôi! Nhớ vô cùng


Giờ thì Cha Mẹ Tôi đã ra người thiên cổ! Xuân về, lòng nhị tôi thương nhớ hai đấng sinh thành ra mình vô cùng các bạn ơi.

Thân,

Lão Nhị

Xin Cô Một Bát Trà

Bài trước mượn Sân Cô Chiều phá anh Monk, bài này thì xin làm quen với Cô nghe cô Chiều...mong Cô đừng từ chối tội nghiệp nhị tui nhé!!!

Xin Cô Một Bát Trà

Cô trà thơm một ấm
Cho tôi xin bát thơ
Vần năm ba chữ thấm
Dòng mực mơ tím mơ

Mong cô đừng chê nhé
Trà kia cả ấm hương
Thêm người thêm bát nhé
Huynh đệ vai tứ phương

Xin cô một bát trà

Cảm ơn cô Chiều trước...dù có bị chối từ nhị tui cũng cảm ơn Cô nghe; khà khà.

Thân,

Nhị

Em Mùa Xuân Và Hoa (2)

Bác đã nói vậy thì nhị em thơ tiếp...có gì bác Thích Cà Na chịu trách nhiệm! Không dính dáng chi đến nhị em à nghe các Bạn Ta.


Em Mùa Xuân Và Hoa (2)

Em mùa xuân và hoa...mời ong bướm
Vào vườn chơi cho sớm kẻo hoa tàn
Kẻo xuân đi mờ mịt cõi quan san
Hương phai đoá hoa vàng xuân nhạt đoá

Em mùa xuân và hoa mời khách ngõ
Dừng chân vui vần chữ tỏ tình thơ
Để trống canh sang bờ tóc lạc bờ
Giường lơi áo lụa! Thềm tơ áo lụa

Ừ! hãy lẹ...lẹ lên xuân một thủa
Hoa cười nay hoa úa cánh buổi mai
Thưởng khắc thời giao, hậu nhật nguyệt dài
Trong tam tiết chờ mai đào nhất tiết

Em mùa xuân và hoa mời nhập tiệc
Mời nhắp môi trang tuấn kiệt, giai nhân
Thắp nến hai cây nguyện Tấn duyên Tần
Ong bướm kết mai đào tân xuân kết

Kìa không gian lững lơ màu sắc tết
Nhành cúc lan nơi tầng trệt cúc lan
Dưới pháo đinh tai, dưới nhạc rùm đàng
Trên hiu hiu gió mùa đang đuổi nắng

Và quán bên ta trút bàu chén tặng
Em mùa xuân bài thơ ngắn tình nhiều
Đứng ngả nghiêng và thả bước xiêu xiêu
Quàng ôm dáng mỹ miều hoa xuống phố

Em mùa xuân và hoa vườn nụ trổ
Mời bướm ong ái ố dạo mùa chơi...


Vậy được chưa, bớt đau chưa bác Thích Cà Na??? Khà khà.

Thân,

Nhị

Đôi Mắt Người Kiên Giang

Thơ " Đôi Mắt Người Kiên Giang " đây nghe các Bác.


Đôi Mắt Người Kiên Giang

Đêm ngồi mơ mắt biếc
Người Kiên Giang xưa buồn
Lệ giòng hôm tiễn biệt
Thuyền ra nước cách nguồn

Lần đi không trở lại
Trời Đông! Chốn quê nhà
Lần đi là mãi mãi
Trùng trùng mây sơn hà

Bên kia đường vắng bóng
Tà hương thủa nào đâu
Bên kia mùa gió lộng
Tà hương trắng tà đâu!!!

Cho sông nằm nhớ dáng
Tóc chiều bay lả lơi
Ngày dòng lên dòng cạn
Nhớ người chân phố chơi

Đêm ngồi thơ mắt biếc
Người Kiên Giang xưa giờ
Ẩn niềm đau ly biệt
Vời vợi cõi xa bờ

Đôi mắt người Kiên Giang


Tại bác Allen Trịnh mà nhị em nhớ đôi mắt buồn dịu vợi của người ta! Tại bác Allen mọi đàng đấy ạ.

Thân,

Nhị

Công Liễn Tặng Rượu Giùm Cho

Tết tây vừa xong là tết ta đã sát bên lưng mà túi tiền đã cạn, tình yêu thương mến thương đã mỏi mòn! Người Ta không chịu ký ngân phiếu cho mình ra ngân hàng đổi bạc mà rượu và thơ thưởng xuân Con Khỉ 2016, phải làm sao...biết phải làm sao đây mấy Bác Tha Hương???

Công Liễn Tặng Rượu Giùm Cho

Mới tàn cuộc rượu tết tây
Chén trăng, chén gió, chén mây, chén trời
Còn say! Thư tết ta thời
Bạn mời ghé cửa đề lời thơ lên

Hoạ cây, hoạ cỏ mượt bên
Vẽ hoa bụi mởn dưới nền nhà xuân
Âm đàn ong, bướm cánh luân
Phiên vào ra suốt bát tuần lã lơi
Vần mai, đào, cúc cành chơi
Qúit, cam, dưa, bưởi quả mời mời nhau
Chữ thằng nghèo, chữ ông giàu
Liễn hồng một cặp ta-tàu-nôm-nho
Nhận quà bánh tét, thịt kho
Không rượu! mồi chẳng tay thò gắp ăn
Hỏi làng xóm tặng tiền chăng
Để bàu vịm rót lằng nhằng thơ chây!!!

Mới tàn cuộc rượu tết tây
Bạc tôi trống túi hổm rày đâu vui
Tết ta men vắng! Nằm vùi
Là câu liễn đỏ đen thùi nghĩa đen

Bà Nhị ơi! Làm ơn ký cho ông nhị vài ba nghìn bạc ăn tết đi nghe bà, chứ đọc thơ than vắn thở dài của ông ta, làng xóm tha hương đây chịu hết nỗi rồi; khà khà.

Thân,

Nhị