Friday, September 27, 2024

 Ông nhị đâu rồi! Mai là ngày lễ của tôi, ông định mua gì tặng...nói nghe coi?


Tháng Năm Mười Hai! Lễ Bà

Tháng năm mười hai! Lễ bà
Cô có bán thiếu...tôi là vào mua

Xanh vàng hoa tiết lá mùa
Bánh mồi rượu nước tay lùa tay ôm
Nếu không! Về họ om sòm
Tiếng chì tiếng bấc nghe gồm đủ hai

Cô à! Lễ bà ngày mai
Cho tôi mua thiếu một vài món thôi


Tiệm cô lan không có bán ghi sổ Bà Nhị ơi.

(730)

 Nghe ông nhị nói lời cay đắng...buồn ghê đi.


Gìn Giữ Đức Khiêm Cung

Đừng nói lời cay đắng
Khiến người nghe đau lòng
Từ câu thư ý nặng
Tay vội xoá bôi dòng

Gìn giữ đức khiêm cung

Cho nhị tôi xin lỗi ông bắc vậy.

Thân,

Nhị

 Mấy hôm rồi không thấy ông nhị làm thơ, quên chữ nghĩa rồi ư?


Hoa Hồng Vườn Hạ

Rồi cũng lúc ngồi quên chữ nghĩa
Đắm sắc hương bốn phía hạ hoa
Nở vàng đỏ tím quanh nhà
Mởn mơn cợt khói nguyệt ngà sân tơ

Ừ! Cũng lúc ngồi mơ hình bóng
Tưởng tiếng âm hoài vọng gặp người
Năm nào của tuổi hai mươi
Môi cười tợ đoá hồng tươi trong vườn


Nhị tôi làm gì có chữ nghĩa mà quên với nhớ hả ông bắc? Khà khà.

Thân,

Nhị

Tuesday, September 24, 2024

 Ông nhị có biết tên hòn trong bức hình này không vậy?


Thiền Tự Tiếng Chuông Đêm

Ngoài nước xanh trong bạc
Vây quanh bãi đá gềnh
Trắng mây trời gió mát
Thuyền neo sóng bồng bềnh

Vi vu đồi lá xanh
Đêm vàng ánh trăng thanh
Túp lều tranh le lói
Đèn thắp khắc sang canh

Thiền tự tiếng chuông đêm

Tìm trên Google, thấy họ ghi là Hòn Nghệ ở kiên Giang đấy ông bắc...khà khà.


Thân,

Nhị
 

 Hai hôm trước bọn bắc tôi ngồi đọc thơ của ông nhị làm tặng tên cháu mình mà khiếp! Nghĩ mà tội nghiệp cho hắn, lỡ sinh ra làm phận con cháu của ông...thật là khổ cho đời hắn à nghe.


Khổ Cái Đời Tôi

Thật là khổ cái đời tôi
Viết bốn câu ngắn! Ông chơi bảy bài

Nghe thời lùng bùng lỗ tai
Đọc thời cặp mắt cả hai đổ ghèn
Hoa cành lá nhánh chúc chen
Vạt hương tà sắc lỏi len tía hồng

Thôi tôi xin kiếu từ ông
Chứ ngồi đây nổi cuồng ngông nói xằng

Ừ! Mấy ông nói cũng đúng...khà khà
.

Thân,

Nhị

 Bởi cô ta ngày ngày...ra thì đọc chữ thơ, vào thì nghe câu phú! Nên mặt mũi không cau có mặt sao được anh Hai?


Này Cô Áo Lụa Trắng Kia Ơi

Này cô áo lụa trắng kia ơi
Vội đến rồi đi tận góc trời
Khiến kẻ đau lòng thơ chữ rụng
Cho người xót dạ phú từ rơi
Hương tà tưởng nhớ âm đoạn đứt
Sắc vạt hoài thương ý rã rời
Vội đến rồi đi hờ hững thế
Này cô áo trắng lụa kia ơi

Đứa em này viết vội tám câu gửi anh hai đọc cho vui nghe.

Thân,

Đứa Em Cùng Quê

Sunday, September 22, 2024

 Bảy bến cảng tôi vào viết thêm bài bốn chữ này nữa, coi như là đã trả nợ văn chương cho anh Năm Sân Đình đầy đủ cả rồi nghe.


Mùa Hoa Phượng Vĩ Hạ Xưa

Mùa hoa phượng vĩ
Hạ xưa đâu còn
Rụng làn lưu thuỷ
Vùi con ngõ mòn

Ai người nhớ sắc
Ai kẻ hoài hương
Gió tà áo giật
Vàng nắng tơ vương

Mùa hoa phượng vĩ
Hạ xưa giờ đâu
Theo dòng lưu thuỷ
Chìm tận bể sâu


Chúc anh Năm luôn vui và nhớ cho là đừng đụng đến thơ...nó làm phiền mình lắm anh năm Tài Phú ơi.

Thân,

Bảy Bến Cảng