Năm Phụng! Một Rồng

Năm phụng vây một rồng
Khiếp vía! Bay lên không
Nửa chừng rơi lộn cổ
Năm phụng đá một rồng

Vẩy, kỳ chi cũng rụng
Râu đứt, sừng gãy ngang
Nằm trên sân mềm nhũn
Năm phụng mổ! Máu lan

Rồng da tróc! lòi xương
Năm phụng đứng rào tường
Mấy mười mươi móng nhọn
Cào, cấu đến tận xương

Hạng nhất từ dưới đếm lên anh Giồng Ông Tố2 ơi.

Thân,

Nhị