Những cơn mưa phùn đầu xuân lại về trên thành phố, nhớ nhà.
Những Cơn Mưa Phùn Mùa Xuân
Đầu xuân những cơn mưa phùn
Giọt bay trên thành phố nhỏ
Gió đông rụng đào cánh đỏ
Màu hoa vấy sắc dòng bùn
Xuân đây một trời sương khói
Tha hương! Nửa kiếp xa nhà
Xuân đây bao mùa mắt dõi
Trùng mây...kia cõi quê nhà
Ngày xuân những cơn mưa phùn
Hạt mềm bay! Hoa đào rụng
Dòng đông đưa cánh ao bùn
Nổi trôi đôi giờ xác nhũn
Cơn mưa phùn! Xuân viễn xứ
Cảnh buồn, người đã vui đâu
Thơ ông hôm nay sao vần âm lạc quẻ thế này vậy hả ông thần say, đã vào mấy vịm rồi ư??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Wednesday, September 28, 2016
Những Cơn Mưa Phùn Mùa Xuân
Na Vịm Rượu Quỳnh Quà Ông
Bác BLG nói đúng lắm, tay đã không rượu, miệng không khà khà được thì tâm làm sao mà an??? Thôi để nhị em kể Bác nghe vụ này; chuyện là sáng nay Bà Nhị Em ra chợ na về vịm rượu quỳnh độ chục cân, trên nắp có ghim tấm thiệp, đặt bên cạnh mấy chậu poinsettia chưng trong phòng khách.
Na Vịm Rượu Quỳnh Quà Ông
Để mừng Thiên Chúa Giáng Sinh
Sáng tôi na vịm rượu quỳnh quà ông
Để ngồi vần chữ nhớ sông
Hoài cô xóm đạo nay chồng tám con
Dạ thầm tiếc mắt, môi son
Người ta không đáp tình còn luyến lưu
Vần âm Chức Nữ, Chàng Ngưu
Mong lần ô thước hội...dù dở dang
Mừng Thiên Chúa ngự trần đàng
Tôi bê vịm rượu quỳnh chàng ngồi thơ
Vừa ngủ dậy, mới hớp mấy hớp cà phê định lên ngồi bấm máy thả thơ. Chợt thấy tấm thiệp bèn cúi người lấy rồi mở ra đọc...bổng tay buông thõng, thiệp rơi xuống sàn nhà! Ngã lăn quay dưới đất như người say, dù chưa nhắp môi giọt rượu quỳnh nào bác BLG ạ; khà khà.
Thân,
Nhị
Sao Xưa Em Không Nói!!!
Sao Xưa Em Không Nói!!!
Sao em không nói cùng ta kẻ
Tình theo xưa hạ nắng soi lề
Sao em không đoái lòng ta kẻ
Tình câm! Đông hạt ướt đi về
Rồi câu thơ tím vần âm áo
Trắng lụa hai tà thơ chữ thơ
Rồi hiên đêm thức tàn đêm dạo
Cung trầm! Cung nức nỡ làn tơ
Mùa tương tư mắt, môi son đắm
Lá chiếc dần phai dăm chiếc rơi
Mùa say mê tóc, eo thon lậm
Cúc vườn mơn cánh gió xuân khơi
Hôm em ra bến dòng đưa mãi
Tình ta nay nhạt bóng ai rồi
Hôm em chân xuống thuyền trôi mãi
Trùng xa trong khói nước mây rồi
Sao em lạnh lùng chi thế ư
Lòng ta bao trìu mến sao từ
Chối tình ta nhỉ! Buồn em nhỉ
Duyên mình chưa dệt mối đà hư
Sao xưa không nói một lời nào!!!
Ông có nói đâu mà hỏi sao người ta không nói!!! Thật là ngớ ngẩn; khà khà.
Thân,
Nhị
Đôi Mắt Người Sài Gòn
Đọc đôi mắt người Sơn Tây buồn tình ly biệt! Làm đôi mắt người Kiên Giang ngồi xem thơ hoạ thơ, viết bài " Đôi Mắt Người Sài Gòn " mà khóc thét.
Đôi Mắt Người Sài Gòn
Thì em đây đáp tình chàng
Trăm năm tơ tóc buộc ràng đời nhau
Nghèo chịu nghèo! Giàu hưởng giàu
Bần hai buổi cháo, sang bàu với chung
Vợ hô thì chồng phải tung
Em thét! Chàng chí anh hùng vỡ tan
Vợ ngó ngang, chồng nhìn ngang
Sài Gòn là chốn địa đàng mắt em
Chịu phục thì cho đi kèm
Trăm năm nợ trả! Thân mềm đòn roi
Đấy đôi mắt người Sài Gòn của nhị em đấy! Đôi mắt bén như dao...cắt nát thân nhị em mà; khà khà.
Thân,
Nhị
Con Ong Xuân Đã Vào Vườn
Giờ thì mượn bức hình con ong và hoa mai của anh Từ Nguyên Vũ mà thơ xuân nghe.
Con Ong Xuân Đã Vào Vườn
Con ong xuân đã vào vườn
Đi về cánh sẽ tỏ đường lối hoa
Thì cánh rơi! Thì nhuỵ sa
Mai hương sắc nhạt cành là tàn mai
Là vàng sân dưới gót hài
Giai nhân áo lụa trang đài chân lên
Ra mùng cánh úa khô nền
Nhuỵ tan tác gió lộng bềnh bồng ao
Vườn xuân ong đã cánh vào
Mai vàng đang đoá nghẹn ngào tiếc hương
Chúc Anh tinh thần luôn khang kiện để cống hiến thêm nhiều hình ảnh đẹp cho đời suốt một năm 2016 này nhé.
Thân,
Nhị
Người Và Hải Âu Bên Biển
Vào phá Nhỏ Em này mới được, chứ nhìn hình xinh quá thơ nào chịu vần yên.
Người Và Hải Âu Bên Biển
Người về bên biển mùa đông
Sóng xô bọt trắng bềnh bồng bọt trôi
Hải âu trên bãi mồ côi
Sao không tiến sát người rồi đi chung
Hai tầm tay cách ngại ngùng
Cát vàng chẳng dấu chân cùng song song
Người, chim bên biển mùa đông
Sóng xô bọt trắng bềnh bồng về đâu!!!
Hải âu à! Đừng dại mà tiến sát lại gần Nhỏ Em này nghe mi...không khéo sẽ làm mồi cho buổi cơm chiều nay đấy mi ạ; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Nguyện Mùa Giáng Sinh An Bình
Với tôi thì mùa đông năm nay đến rất sớm với những trận mưa đầu mùa, tuy không lớn nhưng cũng vừa đủ lạnh để mình khoác chiếc áo dày mỗi khi ra ngoài hay ruổi rong đường xa gió bụi và thời gian cũng trôi qua quá nhanh, thoáng đó đã tàn năm! Đây cũng là một năm đầy sóng gió trong đời mà tôi phải đối đầu, phải bước trên chông gai mà đi...giờ thì mọi chuyện cũng tạm ổn để tôi còn chuẩn bị cho những ngày giáng sinh sắp đến bên gia đình và bạn hữu của mình, hy vọng là không còn điều gì phiền toái nữa trong mười ngày cuối năm này!!!
Nguyện Mùa Giáng Sinh An Bình
Ngoài kia đường đã giáng sinh
Trong đây ta dạ còn kinh khiếp hồn
Một năm xác giục, chân bôn
Tả xung hữu đột cô thôn, phố thành
Đồng xuân gió lộng rơi cành
Hạ cao ốc với trăng thanh canh tàn
Thu sông qua bến đò ngang
Mây đông giăng núi...tạm an định lòng
Mười hôm nữa nguyện cầu mong
Phiền không gõ cửa còn rong bộ trình
Ngoài kia người đã giáng sinh
Trong đây tâm ánh bình minh chiếu đường
Mong sao mình sẽ có một mùa Lễ Chúa 2015 với tâm an bình vậy.
Thân,
Nhị
Subscribe to:
Posts (Atom)