Tuesday, June 2, 2026

 Ngồi lại...làm thêm một bài nữa đi ông nhị, chiều nay bọn bắc tôi sẽ đãi riêng ông một chai HO.


Thu Vắng Xa Người

Em này gió thu mùa đã tiếng
Xạc xào cây nhắc chuyện tình xưa
Niềm thương nhớ mấy cho vừa
Chút dư ảnh ấy thiếu thừa thanh âm

Em này ngóng trông thầm ngõ áo
Vàng tơ chiều thủa ngạo nhân gian
Nay hương sắc lạc xa ngàn
Thềm thu chén rượu đêm tàn nhớ ai

Vườn hoa ánh ban mai nhạt nắng
Nhủ lòng ta! Thu vắng xa người


Ừ! Nhưng phải là HO của xứ Cờ Hoa mấy ông nhé, chứ không phải HO của bọn Tàu Phù như lần trước à nghe.

Thân,

Nh

(779)

Đã đến tuổi này rồi! Còn bể dâu với dâu bể gì nữa ông nhị? Quay lại chủ đề thơ mùa thu đi thôi.


Rừng Phong Lá Rụng

Rừng thu lá rụng cánh phong rồi
Xám một trời mây nổi gió trôi
Bãi trước không hình ngư đớp bọt
Bờ sau chẳng bóng điểu săn mồi
Sông chiều chẳng tiếng dây chài kéo
Biển sớm không âm nhợ lưới lôi
Gió nổi trên dòng mưa trắng hạt
Rừng phong lá rụng cánh ngang đồi

Ừ thu thì...thu lá vàng vậy mấy ông nhé.

Thân,

Nhị

 Vâng! Giờ chốn cũ người xưa đã không còn mấy người nữa rồi ông anh ạ.


Giờ Bể Hoá Nương Dâu

Màu tóc mây bạc mái
Soi gương nếp nhăn già
Khắc thời không trở lại
Tay chén rượu mình ta

Nhớ quên hình lẫn tiếng
Người năm xưa ấy đâu
Bến bờ sông...cửa biển
Giờ xanh thẳm nương dâu


Mong rằng anh sẽ tìm lại được chút niềm vui cùng những người thân của mình còn sống ở bên nhà vậy.

Thân,

Nhị

 Hôm nay bọn bắc tôi nói ra đây điều thật lòng, mong ông nhị đọc xong đừng để bụng. Thường thì thơ ông viết rất ngắn và muốn dừng lại lúc nào thì dừng, làm người đọc cụt hứng...ông có biết sự kỳ quái này trong thơ của ông chăng?


Quái Thi

Thơ mà ngắn bởi từ ý hết
Bất thông nhau khởi kết...ngưng ngang
Tội chi để chúng buộc ràng
Gồm thâu âm luật đổ đàng...gió bay


Thì nhị tôi vừa xấu người và xấu tính, quái nhân ắt trong lòng chỉ chất chứa toàn quái thi thôi đấy mà! Bài nào mấy ông đọc thấy thích thì lưu lại, bằng như không vừa ý...thì quăng cha nó vào lò lửa
hộ cho vậy.

Thân,

Nhị