Friday, February 27, 2026

 Hoa hồng đang mùa, nở rộ trong đêm trăng rồi kìa ông nhị ơi! Làm thơ cho bọn bắc tôi đọc đi, được chăng ông?


Hoa Hồng Giữa Mùa Trăng

Thuận tiết hồng hoa nở lấn thềm
Vàng tơ nguyệt chiếu toả vườn êm
Lưng trời tụ khói thưa làn nhũn
Lửng đất giăng sương đặc sợi mềm
Tiếng dế giun rền vang bóng tối
Âm cò vạc chấn động màn đêm
Vàng tơ nguyệt chiếu cành mơn lá
Thuận tiết hồng hoa rực sắc thềm


Được thôi, nhưng chiều mai phải có tiệc rượu trả công cho nhị tôi à nghe mấy thần lưu linh.

Thân,

Nhị

 

 Vào làm thơ mùa hạ và áo nữ sinh tiêp đi ông nhị ơi.


Hạ Nắng Mưa Mùa Dạ Nhớ Ai

Sắc vạt hương tà lụa trắng phai
Người xưa gót nhẹ dáng trang đài
Đi về ngõ sớm đường trưa áo
Hạ nắng mưa giờ...dạ nhớ ai

Nhị tôi viết bốn câu thôi nhé, còn phải lo chuyên vo gạo nấu cơm và đắp thuốc đau tay cho Bà Hùm Quận Sáu. Nếu như đọc xong mà ưng bụng thì giữ....còn không thì xé bỏ vậy.

Thân,

Nhị

 Ông nhị có thoát được nạn củi tạ đêm qua chăng...sao nửa ngày nay không nghe tiếng thơ?


Em Buồn Trong Tháng Năm

Em còn trông hoa nở
Trời tháng năm bây giờ
Phượng hồng hôm gió trở
Mưa! Rụng cánh ven bờ

Để hồn thơ vạt nắng
Tơ vàng trên lối bay
Dáng chiều xưa lụa trắng
Lời hương sắc mê say

Tháng năm em còn trông
Dòng đưa cánh phượng hồng
Gió mùa qua bến nước
Ngồi mắt dõi mênh mông

Em buồn trong tháng năm


Nạn củi tạ thì thoát, bởi Bà Hùm Quận Sáu của nhị tôi tay đau chưa khỏi mấy ông ạ.

Thân,

Nhị

Sunday, February 22, 2026

 Ngồi lại đã...làm thêm một bài nữa rồi hãy về, được không ông nhị?


Người Đi! Kẻ Ở Nhớ Thương

Lần đi là đã không về nữa
Hạ tiếc hoài hương sắc lụa người
Rèm mi...sóng mắt xưa một thủa
Ngã bóng đường trưa vẳng tiếng cười

Lần đi là mãi mịt mù xa
Để kẻ mười năm luyến nhớ tà
Trắng màu tơ bến đò sông gió
Rợn nước bờ quanh phượng cánh sa


Ừ! Nhưng nếu về muộn, bị người ta đánh bằng củi tạ...thì mấy ông phải phá rào, nhảy vào can gián à nghe.

Thân,

Nhị

 

 Hôm qua ông nhị đi đâu, không thấy vào làm thơ mùa hạ vậy hả?


Giật Mình! Vỡ Mộng Tình Đau


Mỗi mùa phượng vĩ tháng năm
Trong mơ hình bóng xa xăm hiện về...
Em ngày tháng của đam mê
Em ngày tháng của niềm tê tái lòng
Mà ta ngày tháng chờ mong
Lần tương phùng với người trong giấc ngà
Được nhìn tận nét kiêu sa
Tà hương lụa trắng đường hoa hạ màu

Giật mình! Vỡ mộng tình đau


Đi dự tiệc cưới làng bên mấy ông thần say ơi.

Thân,

Nhi

 Quay lại đây ngồi rượu chiều thứ sáu và làm tiếp chủ đề thơ " Trong tiềm thức của ta " cho bọn bắc tôi mang về đọc đêm nay đi ông nhị ơi.


Trong Tiềm Thức Của Ta (3)

Trong tiềm thức của ta! Em vẫn thế
Dáng thơ ngây e lệ ấy tháng ngày
Khép nép bên tà lụa trắng mùa bay
Đường hoa phượng vĩ..nhành trên tay hương sắc

Trong tiềm thức của ta! Em môi mắt
Vời vợi xưa...xa lắc một bóng hình
Vẫn đi về nguyên vẹn nét đẹp xinh
Trời hoa phượng vĩ...màu lung linh tơ nắng

Trong tiềm thức của ta! Em lẳng lặng

Đã có tiệc rượu thì...nhị tôi đến ngay đây.

Thân,

Nhị

Friday, February 20, 2026

 Cảm ơn anh Hoa, giờ nhị tôi làm vài câu thơ sáu chữ đáp tạ lại thân tình của anh nghe...mời.



Chuyện Tình Ta Buồn Ít Hơn Vui (2)

Tình ta! Buồn ít hơn vui
Ngày tháng phân ly...ngậm ngùi
Bóng hình hư hao...nuối tiếc
Âm từ trìu mến...không nguôi

Tình ta! bây giờ dĩ vãng
Đường xưa cảnh cũ...nhớ quên
Hẹn thề sông sâu bể cạn
Kia bờ đây bến...hai bên

Thẳm xanh! Một màu đại dương

Mong gặp lại anh một ngày không xa lắm vậy, chúc anh luôn vui.

Thân,

Nhị

 

 Ông đã nói vậy thì thơ thêm bốn câu nữa cho tôi đọc thử xem sao?


Thích Rượu Ưa Thơ

Rượu bất từ nan một chén nào
Thơ từ vận thích hoạ trăng sao
Câu hoa bướm lượn vờn hương sắc
Cánh mởn mơn xuân tiết mận đào

Thơ xong rồi, giờ mình cho em cạn vài ba chung quỳnh cho đỡ khô họng được không?

Monday, February 9, 2026

 Ông nhị đâu rồi! Mau ra đây cho tôi hỏi điều này coi...


Sống Chết Cùng Thơ Và Rượu

Phụ quát...từ men bỏ bút nghiêng
Không thời phân số chịu gông xiềng
Phu rằng...đói khổ ôm con chữ
Sống thác cùng thơ rượu bất kiêng


...bà kêu tôi bỏ thơ và rượu, xem như là giết chồng rồi còn gì?

 

 Mấy hôm rồi không thấy thơ của ông nhị...hay là bị bà nhị trói nữa rồi chăng?


Tháng Năm! Hoa Trôi Trên Dòng

Tháng năm những đường hoa phượng vĩ
Ngày gió mưa cánh nhuỵ dòng trôi
Sắc hương lờ lững xa rồi
Bờ trong bến đục...trắng đồi hạt bay


Bị trói thì không, nhưng bút nghiêng giấy mực...người ta đã mang đổ xuống sông cả rồi các ông ơi.

Thân,

Nhị

Friday, February 6, 2026

 Nhị tôi quay lại làm bốn câu thơ tặng các ông nghe, mời.


Tháng Năm Mưa Nắng

Đã tháng năm hoa phượng vĩ hồng
Mùa tơ nắng đậm sắc ven sông
Mưa chiều hạt trắng bờ quanh lá
Rụng xuống dòng đưa bến gió lồng


Chiều nay bọn ông bắc có bày tiệc rượu không?

Thân,

Nhị
 

 Bỏ chuyện Sư Tử Hà Đông qua một bên đi ông nhị! Vào làm thơ tuổi học trò cho bọn bắc tôi đọc được không?


Tiết Mùa Xưa Đâu Còn

Bây chừ hương sắc cũ
Tiết mùa xưa đâu còn
Mơ bóng hình thanh tú
Tuổi xuân xanh đâu còn

Ta đây trời nhớ thương
Áo thư sinh sân trường
Thủa nào! Phôi phai vết
Lòng chợt vấn chợt vương

Từng câu...âm tiếng người


Ừ! Thì thơ một thời áo trắng vậy.

Thân,

Nhị

 Trở lại chủ đề áo và hoa một thời thân ái cũ đi ông nhị ơi! Đọc hai bài ông vừa viết bên trên...kinh quá.


Trong Tiềm Thức Của Ta (2)

Người trong tiềm thức của ta
Sắc hương dáng lụa kiêu sa năm nào

Thức mơ tưởng...ngủ chiêm bao
Nhớ thương ngày tháng xanh xao bóng hình
Vận môi thắm...tứ mắt xinh
Ngờ em phù thuỷ-yêu tinh kiếp này
Ngải bùa hồn phách mê say
Nhìn đâu cũng thấy đường bay trắng tà

Ừ! Trong tiềm thức của ta
Là em dáng lụa kiêu sa năm nào


Đàn ông bị vợ hạ cẳng thượng tay, xưa nay vốn là chuyện bình thường thôi mà...có gì ma kinh với khiếp mấy ông?

Thân,

Nhị

Monday, February 2, 2026

 Uả! Hôm kia còn ngồi rượu, hôm qua còn đứng thả thơ...sao hôm nay vào nằm đây, thân thể lại te tua thế này vậy ông nhị?


Sứt Đầu Mẻ Trán

Người ta nổi cơn tam bành bất chợt
Thượng cẳng tay nồi-thớt-chén-dĩa bay
Nên thân thể tôi...rách nát thế này
Sứt đầu mẻ trán! May thay còn mạng


Tại trời nổi cơn tam bành mấy ông ơi.

Thân,

Nhị

 

 Hôm nay tôi phải đánh ông một trận bằng củi tạ, cho bỏ hẳn cái tánh ưa làm thơ ghẹo người nghe...nằm xuống mau.


Tôi Đã Dặn

Tôi đã dặn đạo thơ...từ bỏ
Chữ người ta để đó...đừng rinh
Phải tay bùa bóng ngải hình
Mang về vận tứ! Luỵ tình họ a

Tôi đã dặn nguyệt hoa xưa thói
Sớm tối hay réo gọi rượu chè
Phải chừa! Nhắc mãi không nghe
Nên giờ lâm cảnh đòn te tua người


Bớ làng! Bà nhị giết chồng...khà khà
.

Thân,

Nhị