
Hồ Con Rùa
Hồ Con Rùa của những ngày tháng cũ
Giờ tan trường cả bọn rủ ra chơi
Có ngờ sau ta mỗi đứa phương trời
Thương tiếc quá! Một thời xưa áo trắng
Sài Gòn mùa hè mưa rơi hạt nặng
Đường phố hai bên thưa thớt tiếng người
Ướt chiếc cầu thang mà tuổi đôi mươi
Đến ngồi trốn học bởi lười ôn bài vở
Hồ Con Rùa áo nữ sinh một thuở
Nay về đâu, kẻ bên nớ bên nầy
Kẻ vắng âm tin, kẻ biệt chân mây
Mặt hồ nước động! Cố nhân đà bặt bóng
Bài nầy làm nhị tui nhớ lại những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, khi có dịp theo Cha Mình lên nghỉ hè tại Sài Gòn; giờ thì Sài Gòn đã mất và Cha Già cũng đã ra người thiên cổ, buồn!
Thân,
Nhị
No comments:
Post a Comment