Tóc Mây Lên Đồi Chở Gió

Tóc mây lên đồi chở gió
Xuân về ngang biển hôm nay
Hương nằm vương manh áo ngọ
Sợi mềm ve vuốt bàn tay

Ta lên đồi thấy rồi thơ
Vần rơi theo vệt nắng tơ
Trên từng bậc thang đá dấu
Guốc ai in gót bụi mờ

Tóc mây lên đồi đuổi gió
Xuân vừa qua biển trưa nay
Ta về mơ manh áo ngọ
Thơ tình lúc tỉnh! Khi say

Hồn thơ say tỉnh, người thơ cũng tỉnh say mơ áo; khà khà.

Thân,

Nhị