Ngồi lại đã...làm thêm một bài nữa rồi hãy về, được không ông nhị?

Người Đi! Kẻ Ở Nhớ Thương
Lần đi là đã không về nữa
Hạ tiếc hoài hương sắc lụa người
Rèm mi...sóng mắt xưa một thủa
Ngã bóng đường trưa vẳng tiếng cười
Lần đi là mãi mịt mù xa
Để kẻ mười năm luyến nhớ tà
Trắng màu tơ bến đò sông gió
Rợn nước bờ quanh phượng cánh sa
Ừ! Nhưng nếu về muộn, bị người ta đánh bằng củi tạ...thì mấy ông phải phá rào, nhảy vào can gián à nghe.
Thân,
Nhị
No comments:
Post a Comment