Có những bức hình chụp đã lâu lắm rồi, nay mang ra nhìn lại người trong ảnh làm ta nhớ về từng kỷ niệm đẹp của một thời xa xưa nào đó...một thời của vài ba, năm, mười, hai hay ba mươi năm trước, một thời tuổi trẻ đầy nhiệt quyết và niềm tin vào tương lai của chính mình sau này. Giờ thì người còn kẻ mất, người thành danh kẻ thất thời ở lứa tuổi lục thập nhi nhĩ thuận này...mới nghiệm ra được một điều mà bậc cha ông mình đã từng dạy "Tận nhân lực, tri thiên mệnh" là không sai mấy vậy.

Tận nhân lực, tri thiên mệnh

Lục thập nhi nhĩ thuận
Thành bại đã tận tường
Nghiệm ra phi, chính luận
Nhìn thấu ẩn, hiện đường

Cõi dương gian tạm gởi
Trăm năm một kiếp người
Tợ làn mây, nắng sợi
Nở, tắt đó môi cười

Lục thập nhi nhĩ thuận
Xa lánh điều cuồng ngông
Sinh anh thư, tài tuấn
Tử bụi cát đồi sông

Người đi hôm nay...rồi sẽ đến lượt ta đi mai này thôi mà, có gì cần phân, có gì cần tranh nhỉ!!!

Thân,

Nhị