
Đông Ta Khóc
Đông ta khóc! Giọt lệ trào khoé mắt
Đời tha hương góp nhặt những bóng hình
Tuổi mười lăm mười bảy áo tà xinh
Vàng dạt nắng lung linh màu phượng vĩ
Đông ta nhớ thủa tình theo chân thuý
Ngõ nào mưa tầm tã hạt mềm bay
Chiếc nón che và vạt trắng tháng ngày
Xa xưa ấy! Mi, mày, môi, mắt biếc
Đông ta với chữ vần thơ da diết
Giời! Đông mà cũng nhớ áo và phượng vĩ nữa sao ông thần say??? Ông si tình quá rồi; khà khà
Thân,
Nhị Em
No comments:
Post a Comment