Anh Tui thì "Con ong đã tỏ đường đi lối về", ở lại luôn không chịu về! Còn anh Cẩn Hải, chủ nhân của bức hình thì "Tiệc đã tàn, rượu đã tan...về thôi", là dứt tình nên vứt cả áo phong sương mà đi, dù lưng trần cũng phải bỏ của mà chạy lấy người.

Hoa Và Ong

Ôi tình! Người mỗi cách
Kẻ lụy ở lại luôn
Kẻ lưng trần một mạch
Chạy đến mồ hôi tuôn

Ta thơ sầu năm tháng
Lụa, hương, cây, cỏ, hoa
Âm vần đêm chờ sáng
Tình mờ mịt...mù xa

Hoa à! Hại đời ong


Hại thì hại...nhưng hương với sắc thì mấy ai đã từ bỏ được, phải vậy không anh Phú??? Khà khà=))=))=)).

Thân,


Lão Nhị