Tôi Buồn Mùa Vu Lan!
Phải chi tôi còn Mẹ
Tháng bảy cận hầu Người
Nhắc những ngày còn bé
Chuyện xưa cũ Mẹ cười
Phải chi Mẹ Tôi còn
Nghe tiếng Người kêu con
Đầy thương yêu, trìu mến
Cho tôi giấc ngủ tròn
Nhìn ngực cài hoa trắng
Tôi biết! Mẹ mất rồi
Lệ giòng rơi hạt nặng
Mùa báo hiếu xa rồi
Tôi buồn mùa Vu Lan!
Thấm thoát đã ba Mùa Báo Hiếu trôi qua, tháng Bảy đến và đi đối với tôi đã không còn ý nghĩa gì nhiều như xưa! Bởi Mẹ Tôi giờ đã không còn trên cõi đời này nữa rồi bạn ạ, tôi biết lấy ai đây để mà báo hiếu!!!
Kính dâng lên hương hồn Mẹ Tôi,
Cố Quận
No comments:
Post a Comment